T7, 08 / 2017 3:27 chiều

Anh có về Hà Tĩnh cùng em?
Anh có về Hà Tĩnh cùng em không?
Miền quê nghèo chưa bao giờ anh tới
Dẫu một lần thôi, em vẫn luôn chờ đợi
Anh hãy về tắm nước dòng La.

Hà Tĩnh quê em, chất phác thật thà
Gió Lào thổi qua nên nghĩa tình ấm áp
Đi qua chiến tranh, đạn bom khốc liệt
Nâng niu từng điệu hò, từng khúc hát yêu thương.

Về cùng em, xuôi ngược khắp nẻo đường
Để yêu hơn câu ca trù Cổ Đạm
Yêu tiếng thơ Nguyễn Du với bao nhiêu đồng cảm
Kiêu hãnh cùng cây thông Nguyễn Công Trứ thủa nào.

Đêm sông La giữa sóng nước xôn xao
Anh sẽ nhớ “tràng giang ” xưa trong thơ Huy Cận
Nhớ Ngàn Phố, Ngàn Sâu, con sông quê “dợn dợn”
Vun đắp tâm hồn cho những thi nhân.

Xuôi về Can Lộc anh có thấy không?
Chàng Xuân Diệu ngày xưa con thầy đồ xứ Nghệ
Dẫu xa quê hương, cuộc đời bao dâu bể
Vẫn nhớ vô cùng mùi vị bánh đa quê.

Hà Tĩnh quê em, anh có muốn về ?
Đến Đồng Lộc nghiêng mình nghe thì thầm hương đất
Bài ca về những người con gái đẹp nhất
Mãi mãi ra đi cho xanh sắc quê nhà!

Về Thiên Cầm nghe sóng nước hòa ca
Đàn trời ru anh – khúc ru của sóng
Để anh thấy yêu hơn một vùng quê anh dũng
Vẫn ngọt lành, như môi thắm em xinh.

Nếu yêu nhau, anh hãy cùng em
Lên chùa Hương Tích quỳ dưới chân Diệu Thiện
Để lòng mình được thanh lọc sau bon chen, vướng bận
Tĩnh lặng một vùng sắc sắc- không không…

Anh có về Hà Tĩnh với em?
Quê hương từng ngày đi lên, đổi mới
Đến Vũng Áng, công trường đang mời gọi
Kẻ Gỗ đón nước về tưới thắm một vùng quê.

Và yêu nhau, anh ơi hãy nhớ về
Bên mái tranh nghèo, có mẹ già đứng đợi
Uống nước chè xanh, ăn cơm chín tới…
Canh hến quê mình ngọt vị tháng năm.

Hà Tĩnh quê mình giản dị thế thôi anh!
Người Hà Tĩnh cũng dịu dàng như đất
Em đã yêu anh, tình yêu chân chất
Mộc mạc vô cùng như Hà Tĩnh mình thương.

(T/g:Mecghi)

Bài viết cùng chuyên mục